Khám phá vẻ đẹp thánh thiện trong thơ của cô giáo Hồ Tịnh Văn

Sandien24h.vn Thơ của cô giáo Hồ Tịnh Văn hồn nhiên, trong trẻo, mang vẻ đẹp thánh thiện như chính con người Văn nên nhận được nhiều fan thơ đồng cảm, chia sẻ trên các trang mạng xã hội…

Cô giáo Hồ Tịnh Văn tên thật là Hồ Thị Thanh Tịnh, sinh năm 1975, quê ở xã Thạch Tiến - huyện Thạch Hà - tỉnh Hà Tĩnh. Sinh ra và lớn lên dưới chân núi Hồng Lĩnh thơ mộng, hiền hòa trong một gia đình có truyền thống văn chương, nên từ nhỏ Hồ Tịnh Văn đã là một cô bé yêu thiên nhiên và rất thích thơ văn. Chính vì có dòng máu văn chương mà Hồ Tịnh Văn đã chọn học ngành sư phạm ngữ văn tại Trường ĐH Vinh (Nghệ An) để theo đuổi sự nghiệp văn chương cũng như ước mơ trở thành cô giáo dạy văn. Sau khi ra trường, Hồ Tịnh Văn vào Nam và chọn TP.Biên Hòa là quê hương thứ 2 của mình để lập nghiệp và trở thành giáo viên dạy văn tại Trường THPT Nguyễn Hữu Cảnh (TP.Biên Hòa) từ năm 1997 đến nay.

Cô giáo - nhà thơ Hồ Tịnh Văn

Nói về Văn với niềm cảm mến, tôi muốn viết đôi dòng thơ để tặng: "Bài thơ tình em viết tặng cho ai/Mà trăn trở những đêm dài hoang vắng/Lúc dịu êm như hồ thu phẳng lặng/Khi cồn cào như sóng vỗ trùng dương"

Có vẻ như câu nói này không logic cho lắm khi đưa vào bài viết này. Nhưng tôi muốn nói về Văn, về những vần thơ luôn say mê và cháy bỏng yêu thương của Văn và với thơ, Văn đâu có khác một "kẻ si tình":

Người yêu giờ anh đang ở đâu

Em nhớ em thương điệp khúc sầu

Trong nghìn nốt nhạc em chỉ muốn

Nốt lặng tim mình ánh mắt nâu...(Đi hoang)

Trong số hàng ngàn bài thơ của Văn, có tới hơn phân nửa là thơ về tình yêu đôi lứa. Thơ tình của Văn hay, hay mà ngọt, ngọt mà lại say, mà lại trong lành, tinh khiết như những giọt sương mai vậy: "Em bất chợt nhận ra anh/Giữa dòng đời xuôi ngược/Anh nồng nàn tắm mát trái tim em/Mưa vẫn rơi/Họa mi ngọt ngào cất tiếng hót/Em đợi chờ/Giây phút trao anh...( Bất chợt)

Chính nhờ những sắc thái biểu cảm và hồn thơ trong trẻo này trong bất kì hoàn cảnh nào thơ của Văn luôn để lại trong lòng bạn đọc những dấu ấn không thể phai mờ.

Văn luôn yêu cái đẹp. Cái đẹp của tình yêu, tình người thấm đẫm trong thơ nàng như một chất men say mà vẫn tự nhiên như hơi thở của cuộc sống thường ngày. Và bài thơ “Nụ hôn nối mùa” Văn mới viết gần đây đã làm nghiêng ngả cả thi đàn: "Nghiêng về phía biển cùng anh/Núi dang cánh rộng giăng mành chờ em/Chiều nay sóng vỗ êm êm/Mặt trời xuống biển gối đêm gợi tình..."

Tập thơ "Như giọt sương khát nhớ" của Văn đã vượt trùng dương để đến với bạn đọc năm châu. Những bài thơ đau đáu tim người mà nếu bạn đã có duyên một lần thưởng thức sẽ đọng lại trong dư âm cái hương vị ngọt ngào: "Sáng nay trao nụ cười hiền/Ta xin gửi gắm tơ duyên với đời/Dù cho hun hút mù khơi/Hay sâu thăm thẳm vào nơi tận cùng/Chữ duyên kết nối tình chung/Tâm giao giây phút tương phùng mà say" (Chữ duyên)

Tôi cũng làm thơ, và người thơ nhất lại là nhà thơ nữ thường hay e ngại khi viết thơ tình. Nhưng nàng thì không. Tôi biết nàng là một người phụ nữ của gia đình, một người vợ yêu chồng, một người mẹ thương con da diết và có lẽ cũng vì vậy mà thơ nàng luôn nồng nàn và đi đến tận cùng của cảm xúc:

Em chỉ là nhỏ nhẹ vạt mây xanh

Bảng lảng nhớ giữa khung trời mùa hạ

Em ước mình là con sóng cả

Ru hồn anh êm ả giữa mây chiều... (Thêm một lần yêu)

Là thơ tình nhưng thơ tình của nàng đủ các thể loại và ở chủ đề nào cũng căng tràn cảm xúc như nàng đã viết:

Em không viết tình thơ bằng lí trí

Tình thơ là những đêm dài mộng mị

Những thảng thốt giật mình

Những thanh trắc, bằng

Và những nốt nhạc vô hình

Những cõi lòng trắc ẩn... (Thơ tình em viết)

 Có lúc giữa những khoảng lặng, thơ tình của nàng lại đầy triết lí và chiêm nghiệm:

Đứng trước biển em thấy mình nhỏ bé

Sao đơn côi quạnh quẽ đến vô cùng

Mặc sóng biếc cứ thì thầm khe khẽ

Biển mặn nồng, da diết bến bờ hơn... (Ốc mượn hồn)

Có những lúc nàng lại hóa thân thân nhân vật Anh để thăng hoa cùng con chữ:

Này em!

Hẹn ngày trở lại

Em đừng tiếc trao anh một ánh mắt tình

Tại vì anh nhớ hoài bữa ấy

Vấp chiếc lá chiêng vàng mà anh tuột mất cơ duyên (Cơ duyên)

Thơ nàng hiền lắm. Cái hiền trong thơ của nàng dù là thơ ở thể loại nào cũng toát lên cái đẹp của Chân- Thiện- Mỹ. Và có lẽ cái Hiền đó cũng là một chất xúc tác để làm nên cái men say thấm vào lòng độc giả:

...Người có hiểu những lời em bày tỏ

Hiểu tâm can của thiếu phụ bên đời

Em đã vượt thời gian ghìm sắc trẻ

Dâng lên người, bao lần tuổi đôi mươi…(Tháng ba phiêu lãng)

Một Hồ Tịnh Văn thơ đẹp, đa tài. Cái tình trong thơ Văn đâu chỉ là tình yêu đôi lứa. Mà đó còn là một cô giáo rất yêu trò.Với thơ, Văn đã sống trọn cho thơ. Còn với vai trò cô giáo, Văn đã cống hiến hết mình cho sự nghiệp trồng người. Đọc bài “Lời cô nhắn” mới thấy hết cái tình sâu thẳm trong thơ của Văn : “Khi cô trao kiến thức cho trò/Trò nhớ nhận, dâng lên đời, con nhé!/Lời cô giảng rất dịu dàng, nhỏ nhẹ/Mong trò ngoan, sẽ đón nhận chân thành/Khi giảng bài mắt cô sáng long lanh/Những số phận, cô chất đầy trăn trở/Những kết bài đôi khi còn bỏ ngỏ/Hay nén lòng, thương nhân vật, cô đau/Cô dám khinh Thị Nở chút nào đâu/Bởi Thị Nở biết yêu và biết nghĩ/Cô đâu dám chê Chí Phèo bỏ phí/Một cuộc đời, đáng lẽ Chí vui hơn...Lời cô nhắn với trò yêu, chân thật/Trò nhân văn hơn, cô thấy vui nhiều/Cô yêu nghề, thương Trò lắm, các trò yêu!...”

Cô giáo - nhà thơ Hồ Tịnh Văn cùng tác giả bài viết - Nhà thơ Lê Thị Hoài Phương

Kỉ niệm tuổi học trò cháy bỏng trong thơ Văn và tình khúc “Nhớ mùa hạ cuối” như là một bản tình ca đẹp nàng dâng tặng cho mình cùng tất cả chúng ta mà ai cũng có một thời: "Trang vở ngày nào chép vội những vần thơ/Cánh phượng hồng ép thành cánh bướm/Ánh mắt ai cháy hoài mộng tưởng/Kỉ niệm ơi! Góp nhặt đốt lửa lòng..."

Tình yêu quê hương cũng là một đề tài rất phong phú, rộng mở trong thơ của Văn:"Xuôi dòng Lam Giang nghe câu hò Ví/Nối bờ yêu thương thấm đẫm trang Kiều/Nguyễn Du ơi sao nặng lòng đến thế/ Xứ Nghệ quê mình ôi yêu quá là yêu..."( Ân tình ví giặm)

Cô giáo - nhà thơ Hồ Tịnh Văn cùng nhà thơ Lê Thị Hoài Phương và người bạn Phương Thảo

Cô giáo - nhà thơ Hồ Tịnh Văn cùng cô giáo Sáu Trần HTV, nhà thơ Nguyễn Hoài Phương và cô giáo Thương Lan

Thơ của Văn cũng giống như con người của Văn: xinh đẹp, thánh thiện, nhân hậu và bao dung. Tình yêu với đời, với người và vạn vật bằng cả tâm hồn đã làm cho thơ của Văn thăng hoa…

Mời độc giả thưởng thức trọn một bài thơ hay trong hàng ngàn bài thơ hay của Hồ Tịnh Văn

NỤ HÔN NỐI MÙA

Nghiêng về phía biển cùng anh

Núi dang cánh rộng giăng mành chờ em

Chiều nay sóng vỗ êm êm

Mặt trời xuống biển gối đêm gợi tình

Nghẹn ngào gió thoảng hương trinh

Môi em thấm cả môi mình cùng say

Bao giờ cho đến đêm nay

Đôi mình tay sẽ trong tay nồng nàn

Nụ hôn sâu, đến ngút ngàn

Cho ta thoả khát mê hoan…nối mùa…

Nhà thơ Lê Thị Hoài Phương (Phú Thọ)

 

 

Hồ Tịnh Văn