Đạo diễn Lê Ngọc Tưởng dự ra mắt sách “Ngẫm – Cười” của Trần Minh Cường

Không khí buổi ra mắt tập sách Ngẫm – Cười của tác giả Trần Minh Cường trở nên gần gũi và giàu chiều sâu nghệ thuật khi có sự tham dự của đạo diễn – diễn viên Lê Ngọc Tưởng, người được khán giả biết đến qua nhiều vai diễn mộc mạc, duyên dáng và các hoạt động đạo diễn, giảng dạy sân khấu tại TP.HCM.

Xuất hiện giản dị nhưng thân thiện, Lê Ngọc Tưởng dành nhiều thời gian trò chuyện với bạn đọc, nghệ sĩ và những người yêu văn học trào phúng. Anh cho biết mình đặc biệt quan tâm đến những tác phẩm sử dụng tiếng cười như một cách phản ánh đời sống xã hội, bởi theo anh, “có những điều nếu nói quá trực diện sẽ dễ tạo khoảng cách, nhưng khi đi qua tiếng cười, con người lại dễ mở lòng hơn”.

Buổi giao lưu xoay quanh tập sách Ngẫm – Cười cũng gợi mở nhiều câu chuyện về vai trò của tiếng cười trong đời sống văn hóa Việt Nam hiện đại. Không đơn thuần là những mẩu chuyện gây cười, tác phẩm của Trần Minh Cường được nhìn nhận như một dạng phản biện mềm—một hình thức góp ý xã hội bằng sự hài hước, tiết chế và giàu tính đối thoại.

Theo nhiều khách mời tham dự, điểm đặc biệt của Ngẫm – Cười nằm ở chỗ tác giả không chọn lối công kích trực diện hay tạo cảm giác đối đầu. Thay vào đó, các câu chuyện được xây dựng bằng những tình huống đời thường, những cú xoay nghĩa nhẹ nhàng nhưng khiến người đọc phải dừng lại suy ngẫm.

Trong văn hóa Việt Nam, nơi sự hòa khí và thể diện luôn được xem trọng, tiếng cười đôi khi trở thành “chiếc cầu mềm” giúp sự phê phán đi xa hơn mà không tạo cảm giác bị công kích. Ngẫm – Cười vận hành đúng theo tinh thần ấy: cười để nói thật, nhưng không làm tổn thương.

Đạo diễn Lê Ngọc Tưởng chia sẻ rằng anh nhìn thấy trong tập sách một tinh thần rất gần với sân khấu trào phúng truyền thống Nam Bộ—nơi nghệ thuật không nhằm triệt hạ con người, mà để nhắc nhau nhìn lại mình. Theo anh, điều đáng quý của phản biện mềm là vẫn giữ được cánh cửa đối thoại mở ra cho tất cả.

“Tiếng cười có thể làm dịu đi những căng thẳng trong xã hội. Khi người ta còn cười được với nhau, nghĩa là người ta vẫn còn muốn lắng nghe nhau,” anh nói trong phần giao lưu cùng độc giả.

Ở góc độ văn hóa, Ngẫm – Cười cũng cho thấy nghệ thuật “nói vòng” rất đặc trưng của Á Đông. Tác giả Trần Minh Cường không chỉ đích danh hay quy kết nặng nề, mà để sự việc tự bộc lộ mâu thuẫn qua các tình huống giàu tính châm biếm. Người đọc bật cười trước, rồi sau đó mới chậm rãi nhận ra điều tác giả muốn gửi gắm.

Điều đáng chú ý là tác phẩm không dựng lên ranh giới “người đúng – kẻ sai”, mà đặt tất cả trong cùng một bức tranh xã hội. Tiếng cười vì thế không hướng đến việc loại trừ ai, mà khuyến khích sự tự soi chiếu và tự điều chỉnh bên trong cộng đồng.

Nhiều độc giả trẻ tham dự buổi ra mắt cho rằng chính sự nhẹ nhàng ấy khiến Ngẫm – Cười dễ tiếp cận hơn với công chúng hiện đại—những người đang dần mệt mỏi trước các cuộc tranh luận căng thẳng và đối đầu cực đoan trên mạng xã hội.

Với Trần Minh Cường, tiếng cười trong tác phẩm không chỉ là thủ pháp nghệ thuật, mà còn là một lựa chọn văn hóa. Anh không đứng ngoài cộng đồng để phán xét, mà đứng từ bên trong để cùng suy ngẫm về những nghịch lý đời sống. Chính vì thế, phản biện trong Ngẫm – Cười không nhằm chiến thắng ai, mà hướng đến sự đồng thuận nhận thức và khả năng đối thoại lâu dài.

Sự hiện diện của đạo diễn Lê Ngọc Tưởng tại buổi ra mắt cũng góp thêm một góc nhìn nghệ thuật thú vị cho tác phẩm: khi văn học và sân khấu cùng gặp nhau ở một điểm chung—dùng tiếng cười để giữ lại phần người trong những va đập của đời sống hiện đại.

PV

Tin liên quan

Đạo diễn Lê Ngọc Tưởng , Trần Minh Cường