Hành trình cho nghệ danh ca sĩ Khôi Nguyên
Phần 2: Lớn lên, Khôi Nguyên muốn theo con đường ca hát trước sự phản đối quyết liệt của ba. Tuy nhiên, điều gì đã khiến người ba dù không muốn nhưng cuối cùng vẫn cho con theo nghề? Con đường ca hát của Khôi Nguyên bắt đầu từ đâu?
.jpg)
Khôi Nguyên cùng các bạn học
Lớn lên, khi Khôi Nguyên học hết lớp 12 cũng là lúc gia đình đã khá giả hơn nhiều, Khôi Nguyên xin thi vào Nhạc viện, muốn trở thành ca sĩ trong sự ngỡ ngàng của người thân vì bản tính anh vốn rất ít nói, nhút nhát. Chỉ thích hát chứ chưa bao giờ dám hát trước đám đông, dù chỉ là hát trong phạm vi trường lớp, đám tiệc. Ba anh không đồng ý, không muốn con mình phải khổ với lí do nghề hát như lục bình trôi, lênh đênh nay đây mai đó. Ông muốn con mình theo nghề bác sĩ để ổn định. Nhưng cuối cùng do thấy con quá đam mê và không chịu thi bất cứ ngành nào khác nên cũng đành chịu. Vì ở vùng quê, không quen biết ai và thời đó cũng không có internet như bây giờ nên hạn chế về thông tin. Không biết muốn trở thành ca sĩ là phải bắt đầu từ đâu. Hỏi tới hỏi lui, cuối cùng, mẹ anh và anh đã đón xe đò để đến Nhạc viện nộp hồ sơ cho anh thi vào khoa thanh nhạc. Đó cũng là lần đầu tiên, 2 mẹ con xa tỉnh lẻ, đặt chân đến thành phố. Là một người ít thể hiện tình cảm ra bên ngoài nhưng anh cảm nhận rõ tình thương của mẹ anh và những hình ảnh đó theo anh mãi. Đó cũng là lí do về sau này, trong những ca khúc Khôi Nguyên hát thường thấp thoáng hình ảnh người mẹ như: Tím Một Mùa Trâm, Bà Mẹ Miền Tây, Bóng Mẹ Bên Đời, Ngồi Buồn Hát Lý Mồ Côi, Trả Tôi Về...
.jpg)
Năm đó, Khôi Nguyên thi đậu vào Nhạc viện, giám khảo mùa đó là nhạc sĩ Trần Tiến. Tuy không ủng hộ con theo nghề ca hát nhưng chính ba là người đưa Khôi Nguyên lên TPHCM nhập học. Hình ảnh 2 cha con mang theo từng cái xô, cái ca, chai dầu gió và rất nhiều đồ lặt vặt khác đến mãi sau này vẫn còn in sâu trong trí nhớ. Sau đó một năm, anh thi và đậu vào trường Cao đẳng Văn hóa Nghệ Thuật, giám khảo là nhạc sĩ Trần Hiếu. Cùng đậu chung khóa thanh nhạc với Khôi Nguyên năm đó có Hoa hậu hoàn vũ Thùy Lâm, Ngô Kiến Huy, Song Huy...Tuy nhiên, mỗi người theo đuổi một con đường riêng. Trong đó, chỉ có Khôi Nguyên đi theo dòng nhạc trữ tình quê hương. Lúc đó, nhạc Bolero, âm hưởng dân ca đang bị xem nhẹ và hầu như hiếm người hát vì khán giả tập trung nghe nhạc Làn Sóng Xanh và nhạc trẻ nhiều. Thậm chí, mỗi khi có ai hát bolero đều bị cho là sến, trình độ thấp. Tuy nhiên, Khôi Nguyên vẫn một lòng với dòng nhạc trừ tình này. Anh và các bạn cùng khóa như Thùy Lâm tập tành đi hát từ những show nhỏ, hát các cà phê nhỏ ở Sài Gòn rồi đi các tỉnh như Bình Dương, Tiền Giang, An Giang... Và cả những chương trình thiện nguyện.
.jpg)
Thời gian đầu xa nhà và tập tành đi hát, Khôi Nguyên rất nhớ nhà vì ngoài đời sống đầy những ganh ghét, bon chen, thậm chí hại nhau, mà tính anh lại trầm lặng và quá hiền lành. Mọi thứ không đẹp như trong suy nghĩ của cậu bé ở làng quê ngày nhỏ từng hình dung. Ca sĩ mới vào nghề đa số đều gặp nhiều chuyện tiêu cực trong nghề. Những ngày tháng nằm một mình ở nhà trọ, đêm đêm lại nghe tiếng còi tàu vì nơi anh ở là xóm đạo, gần cổng xe lửa số 6, thỉnh thoảng nghe tiếng guitar ai đàn trong đêm mưa, cảm giác rất nhớ nhà và nhiều trăn trở. Những ngày âm thầm trong đêm đó, anh càng nghe nhạc nhiều. Những tâm sự đó được tìm thấy trong những ca khúc trữ tình, để từ đó giọng hát của chàng trai tuổi mới đôi mươi ngày càng mang nhiều nỗi niềm hơn. Do nhà nghèo, ở quê nên anh không có thói quen tổ chức sinh nhật. Nhưng năm đầu tiên xa nhà, vừa tròn 18 tuổi, Khôi Nguyên nhận được 1 món quà từ ba mẹ gửi lên phòng trọ, đó là một ít tiền và tấm thiệp có ghi lời chúc của ba mẹ. Đó là lần duy nhất anh nhớ đến ngày sinh nhật của mình. Kể cả ba mẹ anh đều không biết, mãi đến tận sau này, Khôi Nguyên vẫn không dùng đến số tiền đó mà cất giữ cùng với tấm thiệp có lời chúc của ba mẹ. Những tình cảm đó sau này được Khôi Nguyên gửi vào trong ca khúc Tàu Xa Thị Trấn với những ca từ da diết "Tàu đi trăm hướng muôn phương, tàu mang ánh sáng xa xôi qua phố nhỏ cho mắt mẹ niềm tin vẫn còn". Tuy là người miền Tây nhưng hình ảnh đoàn tàu lại thường xuất hiện trong các ca khúc Khôi Nguyên hát về quê hương, về mẹ. Nguyên nhân bắt nguồn từ khoảng thời gian đầu tiên anh ở trọ, gần cổng xe lửa số 6. Ngày ngày nhìn tàu qua lại, đêm đêm nghe tiếng còi tàu. Đoàn tàu mang biết bao người con đi xa quê. Nhưng cũng mang chút ánh sáng đến để xua bóng tối, để những người chờ nhau còn chút niềm tin, lạc quan.
.jpg)
.jpg)
Cảnh trong MV "Tàu xa thị trấn"
Bước đầu là thế. Phải đến khi gặp gỡ tác giả Nỗi Buồn Hoa Phượng – nhạc sĩ Thanh Sơn, Khôi Nguyên mới thật sự bước chân vào con đường ca hát chuyên nghiệp.
Đón đọc kỳ 3: Khôi Nguyên và cuộc gặp gỡ với tác giả Nỗi Buồn Hoa Phượng - nhạc sĩ Thanh Sơn
Hoa Dã Qùy/Theo GD
Có thể bạn quan tâm
- Dàn diễn viên Đất Phương Nam ngày ấy, bây giờ
- Vừa ra MV Sốc nhiệt, Hoàng Yến Chibi bất ngờ công bố sẽ phát hành EP
- Chân dung nam ca sĩ "đông vợ con nhất làng nhạc Việt", 82 tuổi vẫn phong độ
